Top Google Việt Nam : Làm Biển Quảng Cáo, Mua Bán Ô Tô Cũ, Phong Thủy, Gitizen.info, Blog Thủ Thuật SEO, Quà Tặng Lưu Niệm

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Không thể nói bằng lời.

Minh họa: Ngô Xuân Khôi. Nhìn thấy cô lên lớp. Nếu cấp trên biết.

Trưởng phòng khom người và thốt nhiên ông quỳ xuống trước mặt cô Cao. Nhớ đến chuyện Hiệu trưởng Lưu nhận thưởng thay tuần trước. Một tràng vỗ tay vang lên cả ở trong và ngoài lớp học. Cô Cao quỳ dưới đất giơ hai tay cố rướn người lên để nhận phần thưởng.

Toàn thể học trò trong lớp đứng dậy vỗ tay hoan hô nồng hậu. Khi học kỳ hai vào học được vài ngày. Trưởng phòng ngây người. Trưởng phòng bước mấy bước đến trước bục giảng. Ông nói với Hiệu trưởng Lưu: "Để đầu học kỳ hai tôi sẽ tìm hiểu việc này. Trưởng phòng lại hỏi: "Thế anh đã trao phần thưởng cho cô Cao chưa?".

Hiệu trưởng Lưu thở dài rồi trầm giọng xuống: "Đấy là cô giáo Cao Mỹ Anh. Trưởng phòng hỏi. Khi thấy Hiệu trưởng Lưu lên lĩnh thưởng. Sau một lúc im lặng. Nói: "Các em hãy nán lại ít phút! Học kỳ vừa qua cô giáo Cao được bầu là đay nghiến ưu tú nhưng cô chẳng thể đi lên huyện lĩnh thưởng được. Hai tay nâng phần thưởng hướng về phía cô Cao. - Có gì mà đặc biệt? Chả nhẽ cô Cao bị ốm à? - Cô ấy bị ốm đã hai năm nay! - Ốm thời kì dài như thế làm sao mà dạy được? Đã ốm mà vẫn được bầu là phụ thân ưu tú? - Việc này… Nét mặt Phó phòng thừ ra như hòn đá mài.

Kỳ nghỉ hè năm kia. Và cũng chỉ có mình anh không chấp hành hình định của phòng?". Nếu chớ thực anh phải chịu kỷ luật đấy!". Trưởng phòng Giáo dục huyện cứ lặng im nghe hiệu trưởng nói.

Trường Trung học Sơn Hậu thuộc xã hẻo lánh miền núi. Khi tiếng trống báo tan học vừa dứt. Một lúc lâu sau Trưởng phòng mới đứng lên. Tôi cũng rất ái ngại". Nói: "Cô Cao đã quỳ trên bục bao nhiêu thời kì để giảng bài rồi chả nhẽ tôi chẳng thể quỳ trước cô một lần à?". Có khi lại không để cho cô dạy nữa thì cô buồn đến chết mất". Cô bị tai nạn gãy cả hai chân và chẳng thể đứng lên được nữa. Hiệu trưởng Lưu không nói gì nữa.

Một lúc sau đó rảo bước thẳng đến phòng hiệu trưởng. Trưởng phòng Giáo dục huyện bước nhanh vào lớp 7A. Nhưng cô vẫn khẩn thiết muốn được đứng lớp. Sau đó xuống xe quỳ trên bục giảng giảng bài. Ông lấy khăn tay lau mắt. Trưởng phòng Giáo dục huyện thấy một cô giáo đi xe lăn từ cuối lớp lên. Hôm nay tôi thay mặt lãnh đạo huyện đến đây trao phần thưởng cho cô Cao!".

Hiệu trưởng Lưu nhìn Phó phòng cười gượng gập: "Trường hợp cô Cao rất đặc biệt. Phòng đã có thông tin yêu cầu đay ưu tú phải tự đến nhận thưởng. Khi biết Hiệu trưởng Lưu chưa trao thưởng cho cô Cao. Phó trưởng Phòng Giáo dục huyện Lý An nghiêm mặt nói: "Anh Lưu. Hiệu trưởng Lưu lắc lắc đầu nói tiếp: "Chúng tôi đã định vắng ngay việc này nhưng cô Cao nhất mực không đồng ý.

Khi đưa học trò đi dã ngoại. Ông nói: "Anh mang phần thưởng ra đây để tôi trực tiếp trao thưởng cho cô ấy". Đối mặt với vấn đề.

Trưởng phòng vừa dứt lời. Tìm hiểu tình hình thực tiễn các trường trong huyện. Cô nói cô đã bị tàn phế mà vẫn được lên lớp là hạnh phúc lắm rồi. Đặt phần thưởng vào tay cô. Phó phòng Lý nói: "Đến Trường Trung học Sơn Hậu luôn thể tìm hiểu việc của cô Cao".

Trưởng phòng hỏi Phó phòng Lý nên đến trường nào trước. Thực lòng mà nói. Lãnh đạo Phòng Giáo dục huyện tổ chức một đoàn đi rà soát. Lớp học bỗng tĩnh lặng hẳn xuống vì vơ đều ngây người trước hành động của Trưởng phòng. Khi đến trước phòng học lớp 7A. Bữa nay chỉ có mình anh lĩnh thay. Một lúc lâu sau mới hỏi: "Vì sao anh không mỏng việc này cho Phòng".

Nhìn cảnh tượng ấy. Thực sự cô ấy không thể đến được nên tôi phải lĩnh thay!". Nhận giấy khen và phần thưởng của cô Cao rồi cấp đi xuống.

Ông giơ tay hướng về phía các em học sinh. Giọng Trưởng phòng rất xúc động khi nói câu này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét