Và thời gian tu nghiệp bên nước ngoài. Họ không đồng ý con họ lấy người tuổi đó. Còn trẻ trung gì nữa đâu. Nên tôi tính. Để lại trong tôi nỗi đau khôn tả.
Và giờ. Tôi quá đau lòng. Nhất định phải xin con trai Tây. Tôi không còn muốn làm gì. Tôi đi xin con trai Tây. Nhưng anh ta đùng đùng nói phải đi công tác nước ngoài. Chỉ cần là họ chiều tôi. @Yahoo. Dù chúng tôi có yêu nhau.
Vả chăng. Công việc của tôi làm có giao lưu với một vài người nước ngoài. Dần dần. Khó sinh con. Tôi chán đàn ông Việt. Và như vậy. Đó là con đường tôi đi. Thế nên. Tôi đang tận dụng mối quan Vận Chuyển hệ của mình. Tôi không muốn lấy chồng. Tôi chẳng tha thiết gì chuyện lấy chồng nữa.
Chán chồng Việt. Mong muốn lấy chồng rồi sinh con đã tan thành mây khói. Vui biết bao lăm!. Hi sinh quơ chỉ để làm mẹ đơn thân và nhòm con tôi sau này sẽ có một ngày mai tươi sáng hơn. Nhà tôi bắt chia tay. Tôi nghĩ. Thế dịch vụ vận chuyển là đủ.
Chỉ gần 1 năm mà họ đã nảy sinh tình cảm và có con với nhau. Hài lòng buông tay để em lấy chồng khác. Với người đàn ông thứ hai.
Tôi cũng không thể nào tiến tới hôn nhân được. Nhưng với hai người đàn ông tôi yêu. Vì họ chê tôi già. Tôi đã hi sinh cuộc sống của mình. Nhưng đúng là số phận không mỉm cười. Tôi gặp và yêu người đàn ông khác với nhòm. Xem thêm tin can hệ hấp dẫn tại đây:. Tôi đã 30 tuổi rồi. Tôi đã nhiều tuổi. Chồng bắt tận tay tôi cặp với bạn anh.
Hanhha. Tôi thuê xe vận chuyển ở đây thực sự chán nản muốn chết. Tôi cũng đã chán ngấy những gã đàn ông Việt rồi. Quyết làm mẹ đơn thân. Vì sao một người đàn bà như tôi lại chịu bao oái oăm thế cuộc? Tôi câm lặng. Thà xin con của họ còn hơn là có con với đàn ông Việt.
Vì cô ta có điều kiện sang nước ngoài như cơm bữa. Tôi không còn niềm tin nào nữa.
Chỉ tại tôi chưa nghĩ dich vu chuyen hang đến chuyện đó mà thôi. Hai mối tình với hai chàng trai Việt đều đi vào lãng quên. Chia tay anh. Giờ đây. Com. Nhưng thời gian trôi đi. Tôi cũng muốn tính chuyện cưới xin. Anh và cô ta cưới nhau. (Ảnh minh họa). Không cần danh phận.
Ưng chia tay anh dù bao đau khổ. Em không có bố. Yêu trai Tây. Công việc của tôi làm có giao lưu với một vài người nước ngoài. Tôi quyết định sẽ làm chuyện đó. Như thế con mình sau này sinh ra sẽ mũi cao. Càng nghĩ tới chuyện yêu hay cưới một ai đó tôi càng ngại. Và cũng không nghĩ tới chuyện lấy họ nữa. Và tôi nghĩ đến chuyện xin con trai Tây. Vì sợ sẽ tự khắc. Tôi mang trong lòng mối hận.
Tôi đích thực không Vận Chuyển biết nên làm gì trong tình huống này. Nên tôi tính. Nếu làm mẹ độc thân. Sau một thời kì yêu đương mặn nồng.
Họ nghiêm cấm cũng có cái lý vì con gái 30 rồi. Anh đã đem lòng yêu một cô gái khác.
Lấy chồng cho sớm còn xin con. Cha mẹ anh còn dọa tự vẫn phải anh lấy tôi. Chăm tôi. Không bao giờ quên được. Nhìn lai lai rất đẹp. Và tôi đã nghĩ đến việc làm mẹ độc thân. Dĩ thuê xe cẩu vãng cũng trôi vào lãng quên. Thà là xin con của họ còn hơn là có con với đàn ông Việt. Ngó sẽ không có hắc búa thống khổ gì nữa. Khi đó. Nhưng tôi muốn có con. Tôi chỉ muốn nói rằng. Cho tôi một đứa con.
Khổ cực vật vã suốt bao nhiêu ngày. Mối đầu đuôi là người đàn ông hơn tôi hai tuổi. Cao ráo. Tôi sẽ mong con mình sau này thật xinh đẹp. Nghe câu chuyện gia đình anh. Nhiều tuổi. Hi sinh đời con gái.
Mắt sâu. Tôi cũng đủ điều kiện để làm một người đàn bà tốt nhưng gia đình anh cương quyết nghiêm cấm.
Người này cố nhiên giàu có. Mặc cho tôi Vận Chuyển khổ cực khóc lóc. Anh nghe lời mẹ thì mình chia tay!. Rồi khi về nước. Với lại. Cho tới hết đời.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét